Về Savasana
Savasana - tư thế Xác Chết, thường được cho vào ở cuối buổi tập. Theo nhiều người thì đây là tư thế dễ nhất và sung sướng nhất. Mình cũng không rõ mọi người thấy nó sung sướng do nó dễ, không dùng sức nhiều hay sung sướng do đây là tư thế mà mình về gần nhất với Đất? Nhưng tóm lại thì đúng rồi, đây đích thị là tư thế sung sướng và "dễ".
Theo lý thuyết, Savasana nên chiếm khoảng 10% thời gian của toàn bộ buổi tập. Ví dụ, với một buổi tập dài 60 phút thì thời gian dành cho Savasana là 6 phút. Đối với một vài người thì như thế khá dài, nhưng thực ra đó là thời gian cần thiết để cơ thể trở nên thực sự thư giãn sau một bài tập dài. Mình rất yêu thích Savasana nên hiếm khi nào mình bỏ qua tư thế trong bài, cả lúc thực hành và lúc đứng lớp. Trong vòng 3 năm đi dạy, số lần mình bỏ qua vì bị cháy giáo án là 3 lần và mỗi lần như vậy mình đều cảm thấy rất tội lỗi vì giống như mình cướp đi quyền được thư giãn của học viên vậy haha.
Dạo gần đây mình bị áp lực nhẹ nhẹ khi dạy đến Savasana. Tư thế này là minh chứng cho việc mình với cương vị là giáo viên, có kiểm soát được thời gian của chính mình không. Một thời gian dài, mình hơi tham lam trong việc cứ muốn mọi người tập được nhiều hơn và đi cho hết chuỗi 10 động tác. Dẫn đến việc một số lớp học viên còn mới nên bị mất nhiều thời gian hơn và thời gian dành cho Savasana trở nên gấp rút hối hả. Mình rất không hài lòng chính mình vì điều này. Vậy nên mình đã điều chỉnh lại về cách soạn bài, bớt tham lam hơn và kiểm soát lại thời gian trong buổi tập để lớp mình thong thả trong tư thế và "chết" cho sướng.
Lý do thứ 2 làm mình áp lực khi dạy Savasana đó là việc quá nhiều người bỏ qua tư thế này và đi về. Một số người có lịch trình liên tiếp nên mình đâu đó có thể thông cảm, nhưng một số người dù mình xong lớp đúng giờ hay muộn đều đứng lên sớm ở Xác Chết. Mình xem việc đó là chưa hoàn thành bài tập. Nhưng thôi mình sẽ không viết quá nhiều về điều này, chỉ là mình cảm thấy hơi không thoả mãn ở việc mọi người bỏ qua tư thế sung sướng nhất bài. Có thể nó dễ thực hiện nên trông có vẻ như là có thể bỏ qua cũng được, không quan trọng. Nhưng trong phạm vi bài viết này, tất nhiên mình mong mọi người có thể thay đổi thói quen một chút nếu đâu đó mình bắt gặp mình trong những lời kể lể than thở này của cô giáo.
Savasana quan trọng bởi vì nó là thời gian duy nhất trong bài tập mà trọng tâm của cơ thể gần như nằm dưới Đất, mang sự hoà hợp trở lại giữa phần lõi của cơ thể mình với lõi của trung tâm Trái Đất. Hãy tưởng tượng cơ thể chúng ta như một thiết bị điện tử, sau khi hoạt động nó cũng cần được sạc pin trở lại. Bất cứ phần nào của cơ thể chạm sàn đều có thể được hiểu là tạo đường truyền cho điện, cho năng lượng quay trở lại với bộ máy. Vậy nên khi phần trọng tâm của cơ thể được chạm sàn/về gần sàn, năng lượng sẽ tái tạo mạnh mẽ hơn ở khu vực lõi. Lực hút Trái Đất còn "lăn xả" trên cơ thể chúng ta và kéo giãn các bó cơ, có thể hiểu là massage á, trả các bó cơ về trạng thái thả lỏng. Độ quan trọng của việc nhả cơ thì chỉ có ai đã đau đớn trong những cơn căng cơ mới hiểu được, chứ nói ra viết ra thì nghe xáo rỗng khó cảm nhận lắm.
Không những thế, Savasana còn là khoảng thời gian tuyệt vời để chúng ta quan sát hơi thở - cơ thể và tâm trí sau buổi tập. Quan sát cách mà hơi thở chậm rãi trở về lại với nhịp tự nhiên nhất của nó. Hay cách cơ thể chúng ta, được trải dài xuống sàn và giải toả những căng thẳng trước và trong buổi tập.
Nói đi nhiều quá thì cũng phải nói lại. Một lần nữa, nếu bạn bắt gặp chính mình không thể nhắm được mắt trong khoảng thời gian thư giãn tại lớp, đừng lo lắng vì điều đó cũng bình thường. Hoặc bạn cũng không hiểu được thư giãn thả lỏng là cảm giác như thế nào, cứ thoải mái lên tiếng nhờ giáo viên và để họ giúp bạn. Như bất cứ tư thế nào khác, tư thế thư giãn của bạn cũng không nhất thiết phải "giống" với ai cả, đừng loay hoay nhìn xung quanh mà đánh mất sự quan sát dành cho bản thân mình nhé.
So... bạn cảm thấy thế nào khi "chết"? Chia sẻ với cô giáo hennnn.
Be kind and have courage nhé <3






Comments