top of page
Search

Mình đã bắt đầu tập Yoga như thế nào?

Jul 3, 2023
4 min read

Sáng nay Chin Su làm plan cho bài post trong tuần này có đề một bài về việc chuẩn bị gì cho lớp học Yoga đầu tiên. Phải nói thật là mình quên mất lớp Yoga đầu tiên của mình như thế nào rồi =)) mà chắc mình cũng hơi vô tri một chút. Ngoài việc chuẩn bị bộ đồ để đi tập ra thì không chuẩn bị gì. Hồi đó đi tập chỉ cần mặc cái áo thun và một cái bra tập mẹ Linh mua cho trong siêu thị, cùng với quần legging mua trong chợ phiên cuối tuần nào đó.

Lớp tập đầu tiên của mình ở SVĐ Phan Đình Phùng. Mình đi với mẹ, kèm với cái thói quen không dòm ai vì không quan tâm lắm nên mình cũng không nhớ demography của lớp như thế nào. Cô giáo lúc đó là cô giáo hông phải gu mình, nhưng mẹ thích vì cô vui với tăng động. Mình thì sao cũng được, thuở đó còn vô tri lém huhu. Lớp lúc đó vừa tập Yoga, lâu lâu còn có mấy bài nhún nhảy như kiểu cha cha cha ở ngoài phố. Tập theo bản năng là chính thui.

Kể lể vậy để làm gì? Để cho ai đó có đọc ngang bài này của mình hiểu là để bắt đầu đi tập thật ra chẳng cần chuẩn bị gì ngoài cái thân của mình cả. Cảm thấy muốn đi, thì đứng dậy làm liền. Lúc đầu mình đi tập, một khóa tập có phí khoảng 400k hay 500k gì đó (năm 2015). Tính ra lúc đó số tiền này cũng không phải nhiều. So với việc tiếc tiền rồi mình cảm thấy cơ thể nhức mỏi thì việc vận động cho khỏe người nó tốt hơn nhiều mà. Với cả, mình cũng cần một hoạt động gì đó mới mẻ một chút cho tinh thần phấn chấn. Đoạn mới ra trường, đi làm, bỡ ngỡ với workload và những con số của kpi =)) i need more fun má ơi. Mà đoạn này nó đau thật nha. Mình nhớ là có hôm đang đi date với trai (là ông chồng hiện tại), mình nhức người tới mức mà không ngồi nổi, phải bắt ổng đứng để mình gục đầu vô lưng vì mình quá mỏi cổ dù lúc đó mới gặp nói chuyện lần đầu hay gì đó. Chắc nhờ zậy mà cua được bồ haha.

Tập từ từ thì mình sắm thêm được 2 bộ đồ nữa, tính ra là xong hành trang đi tập trong 1 năm tiếp theo luôn rồi đó. Chẳng cần đồ đạc gì nhiều cả, chỉ cần cái thân mình thấy mình cần nó thì làm liền thôi.

Một vấn đề nữa mà mình thấy sự zô tri đã cứu vớt mình đó là về khiếm khuyết của cơ thể. Mình không quan tâm ấy... Nghe cái câu này đã thể hiện rõ cái sự vô tri rồi, nhưng mà bạn ơi, ngoài lơ nó đi thì bạn làm được gì bây giờ. Mà hên sao tới lớp thì mình đâu đó sẽ gặp những người khiếm khuyết i chang, chia sẻ được sự lo lắng xong thấy còn khỏe re cái đầu hơn nữa. Từ từ rồi mình để ý hơn tới nhu cầu của cơ thể và đáp ứng cho phù hợp với những thiếu sót đó, thay vì ngồi im rồi soi mói khuyết điểm của mình và nhìn nó không có cải thiện gì cả.


Hôm kia hôm kìa gì đó, Đắc nói với mình chứ hình như mấy đứa vô tri vô giác cuộc đời nó cũng trôi qua nhẹ nhàng hơn. Có mấy đứa khôn lanh quá ngồi lo lắng nghĩ ngợi mấy thứ xa vời, chứ người ta có nghĩ gì nhiều đâu, cuộc đời người ta vẫn trôi rẹt rẹt. Vui vẻ tự nhiên may mắn tới, mọi sự trót lọt. Nghĩ cũng thấy đúng chứ. Suy nghĩ nhiều quá, tính quá thì thấy cái gì cũng khó. Còn ngồi tính tiền thì ui, có bao giờ là đủ đâu. Mình cũng đã từng tính quá, rồi vẫn đang nhìn một vài người quanh mình tính tiếp xong rồi không đủ can đảm để làm gì hết. Đoạn chừng một năm vừa qua mình tìm lại thói nhắm mắt làm lơ cái cục sợ một chút, rồi làm được một đống chuyện.

Và vì vẫn không quên những người bạn còn lắm sự lo lắng quanh mình, nên nếu bạn vẫn muốn chắc ăn hơn về những điều cần chuẩn bị cho lớp học Yoga đầu tiên của mình, mời bạn theo dõi bài viết tiếp theo trên trang fanpage của Chào Mặt Trời nhé. Chin Su sẽ giải đáp cho các bạn soon.


Bạn có thể nhìn cái mới, cái xa lạ với mình rồi dè chừng. Nhưng bạn cũng có thể chọn tò mò một chút, từng chút thôi và nó sẽ không còn mới với mình nữa. Nếu sáng nay dậy, bạn có những thắc mắc kiểu "ơ, không hiểu sao người ta làm được như vậy" thì hãy ngồi dậy tìm cách để hiểu đi nha. Người ta đang tìm cách lên mặt trăng ở rồi, đừng ngồi đó thắc mắc mấy chuyện đã rồi nữa.



 
 
 

Comments


bottom of page