top of page
Search

Tui ơi, đừng bao đồng nữa

May 13, 2023
4 min read

Mấy tháng rồi mình mới cảm thấy đủ tỉnh táo để có thể quay trở lại trang blog của mình. Mình đã có khoảng 3 tháng kiểu như chạy đua với thời gian và rất là nhiều racing thoughts để làm Chào Mặt Trời. Hiện tại thì mấy cái suy nghĩ vẫn đang chạy trong đầu của mình, nhưng thiệt sự thì từ xưa đến giờ có lúc nào mà tụi nó không như vậy đâu chứ.


Hôm nay mình và chồng mình có nói chuyện với nhau vòng quanh sự giúp đỡ. Làm sao để biết được là mình giúp đến mức nào là đủ? Làm sao để người ta biết là người ta đang bao đồng đi giải quyết vấn đề của người khác chứ không còn là giúp nhau?


Chúng mình có thảo luận với nhau về một số trường hợp mà bản thân cảm thấy sự giúp đỡ nên cần được tiết chế. Và cũng nên bớt mong đợi về chuyện bánh ít đi, bánh quy lại lại. Một vài concept của các đối tượng thích over-giúp đỡ người khác:

  1. Giúp để dành, mai mốt nhờ giúp lại

  2. Giúp để được mang ơn

  3. Giúp để nhận được sự công nhận

Tất nhiên là không phải ai cũng làm việc này một cách chủ đích rõ ràng, mình nhận thấy là có một vài người họ không còn khả năng phân biệt được là đây chính là bản chất của họ hay chỉ là một thói quen mà họ có thể bỏ đi được. Họ mặc định theo kiểu "tui là như dị đó, tui giúp là giúp hết lòng" và tất nhiên khi mình phản bác lại cái niềm tin này họ sẽ cảm thấy bị tổn thương. Theo kiểu: họ thức đêm thức hôm làm một công việc A, sau đó đem lên khoe với mình để được công nhận. Nhưng xét theo sự đối chiếu của mình, việc A đó không phù hợp và mình không công nhận được => tổn thương ngập tràn tổn thương. Khi tổn thương rồi thì có người hờn dỗi, có người lại tự cho rằng không hợp làm bạn/đối tác với mình - là kiểu rất personal í, và tự tách biệt mình ra. Nó có một vài tình huống rất cụ thể để cảm nhận được cái sự hờn mát đó, một vài câu nói vu va vu vơ không tiện liệt kê lắm.


Khoảng thời gian từ lúc mới tốt nghiệp ĐH đến 2 năm sau, mình cũng mang cái suy nghĩ hơi bị mẫu giáo này trong đâu. Khi mà mình chưa đủ sự tự tin vào khả năng của mình, mình hay nghĩ những thứ mình có được là nhờ người khác cho chứ mình làm được gì đâu. Nên những gì mình đạt được là "hên" thôi, mình mang ơn người ta dữ lắm, mình phải luôn ghi nhớ và đền đáp cho người ta. Xong rồi người ta cho mình ăn hành lên bờ xuống ruộng cùng với câu chuyện "giúp đỡ", tự mình phải hạ thấp cái bottom line của bản thân và tự nhiên tại vậy mà không phát triển lên nổi. Trải qua một thời gian mình nhận ra, ủa, tui với anh đều cùng làm công ăn lương, công chuyện khác nhau, tính ra mình là đôi bên cùng có lợi tuy riêng nhưng lại chung. Thế thì mắc gì tôi phải mang ơn anh chứ trời. Chuyện làm công việc của mình là trách nhiệm của từng cá nhân, nên tôi làm tốt là công sức của tôi. Tôi có khả năng, người ta có tiền, tôi nhận những gì tôi xứng đáng.

Suy nghĩ nhiều và vỡ lẽ ra thì mới nhận ra rằng những suy nghĩ này là suy nghĩ cần để vả vô mặt mình chứ không phải mặt người ta. Vì, người ta có nghĩ như vậy không mình đâu có biết đâu, nhưng mà chắc chắn mình biết là trong đầu mình tự cho là người ta nghĩ vậy. Rồi cũng hên là tự mình hiểu ra được vấn đề của mình và cũng hiểu ra là mình đang nhận được những thứ xứng đáng với công sức và mức độ thể hiện của chính mình. Không có ai nợ ai điều gì cả. Mình không có cần phải kể lể và người ta cũng không có trách nhiệm phải công nhận, không ai phải "bị" mang ơn hay gì hết. Cũng không cần phải chỉnh cái không gian thoải mái của mình để over-giúp đỡ một ai cả. Khi mình bước qua cái giới hạn chịu đựng của mình thì mình hay mất lý trí và nghĩ là mình bị chèn ép, sự giúp đỡ này mệt mỏi quá. Điều đó là hậu quả của sự nhiều quá, nhe.


Ở thời điểm hiện tại, đôi khi mình cũng vướng mắc vào cái suy nghĩ mình cần giúp người này, nhất là với cái nghề GV Yoga. Không phải là mình cần sự công nhận hay biết ơn gì của ai, mà mình tự nghĩ vậy là tốt cho người ta. Nhưng may một cái là mình biết cách chậm lại một nhịp để suy nghĩ xem sự giúp đỡ nó nên đến mức nào là tốt cho cả hai. Nhưng nếu mình nói tới lần thứ 2 về một vấn đề gì đó của người khác mà họ không tiếp thu thì sự giúp đỡ đó nên được ngưng lại, nó bắt đầu thừa vì đó là vấn đề của họ và họ không muốn thay đổi, ít nhất là ở thời điểm này. Không phải cứ kêu người ta là "ráng lên, chịu đau xíu nữa đi" rồi lại nhấn phụ cho người ta "mở" thêm khớp háng hay hất phụ kiểu cầm chân kéo lên cho người ta vào headstand là hay. Tiết chế lại cái mong ước được giúp người ta làm gì đó cũng là cách mình tôn trọng người khác và giữ sự yên ổn cho mình.

Viết bài này thấy chưa đã, thật sự. Có nhiều thứ trong đầu quá vì nghĩ ra một thứ lại ra tiếp thứ nữa. Nhưng thôi, tiết chế.

... mai mốt viết tiếp =))


 
 
 

Comments


bottom of page