top of page
Search

Thành Thật

Jul 13, 2023
5 min read

Hôm nay có dịp ngồi nói chuyện với một bạn đồng nghiệp cũ, bạn vừa quyết định gap time sau nhiều năm chiến đấu với corporate life. Mình thấy cũng vui vì lâu lâu các bạn đồng nghiệp cũ vẫn nhớ tới mình và hẹn hò mình catch up, dù mấy câu chuyện drama của mọi người làm mình bây giờ bắt đầu hơi bỡ ngỡ chút về độ "hoành tráng" rồi. Sau một hồi tám tới lui, mình chốt lại là mình vẫn rất không phù hợp với cuộc sống văn phòng và thấy mấy cái trò đấu đá sao mà nó đầy toan tính dữ.

Bạn có kể với mình là bạn cảm thấy có nhiều lúc bị nghẽn ở họng, không biết có tắc nghẽn gì ở luân xa số 5 không. Mình quan sát chung một lần, cảm thấy không có vẻ gì là mất cân bằng lắm ở chỗ đó. Một lát sau, mình cảm nhận được vấn đề nó không nằm ở số 5 mà là nằm ở số 1, luân xa gốc rễ. Mình cảm thấy được sự phớt lờ những nhu cầu của bản thân từ phía bạn. Để làm rõ thêm, mình có hỏi tiếp bạn về một số vấn đề ở gia đình, về mối quan hệ giữa bạn với cha mẹ và đã nhìn ra được câu trả lời rõ hơn. Thời gian gần đây, khi bạn bắt đầu nhận thức được về những nhu cầu của mình và thực hiện chúng, bạn cảm thấy nhẹ nhõm hơn dù nhiều lúc vẫn thấy mệt, nói không nổi. Mình có share với bạn để bạn yên tâm là bạn đang đi đúng hướng, cũng phải có lý do mà người ta mới đánh số 1-2-3-4... cho hệ thống luân xa mà. Chữa cái gì cũng vậy, đi từ đầu đến cuối, có một lộ trình cụ thể thì mới không... tẩu hỏa nhập ma.

Mấy dạo gần trước, mình có tình cờ thắc mắc về mối liên hệ giữa gia đình và sự mất cân bằng trong các luân xa. Hình như là sau khi nói chuyện với bé Hạnh. Xong rồi mình có đi tìm hiểu thêm về mối liên hệ này và thấy nó hay ho dữ lắm. Thời gian một năm vừa qua mình tiếp xúc và nghiên cứu cũng khá là nhiều thông tin, rồi đi học, gặp gỡ nhờ cơ duyên với những reliable sources nên bây giờ cũng dám tự tin ngồi nói chuyện thêm với mọi người về vấn đề này. Mình luôn quan niệm, không có tập luyện thực hành thì đừng ngồi chém. Vì chém là nói bậy đó :) kì cục lắm. Kiến thức bao la như biển, mình cũng bớt thể hiện lại một chút để giữ cái đầu được mở.



Trở lại với câu chuyện của bạn mình ở trên. Mình đồng cảm với bạn dữ lắm vì mình cũng từng ignore những nhu cầu của bản thân, đến mức không biết mình thích gì và tưởng mình là người dễ tính. Mọi sự lựa chọn hơi lớn của cuộc đời mình trước khi đi làm phần lớn đều do ba mình quyết định. Nghĩ lại thì từ hồi bé mình đã luôn bị buộc trong một cái khuôn của ba rồi, không được làm cái này, phải làm cái kia. Mình hay gọi là một tình yêu mù quáng =)) người có tính chiếm hữu cao nhất nhà chính là ba tôi. Nhớ hồi xưa, khi bạn bè có điện thoại dù là cục gạch để xài thì tôi vẫn xài điện thoại buồng. Ba tôi mua cho tôi cái thẻ 50 hay 100k gì đó, đi kiếm buồng mà gọi. Một lần đi sơn móng tay là bị nghe một bài giảng nào là các cô của con con có thấy ai làm vậy không? mẹ có làm vậy không? Ối giời ơi luôn. Đến khi mình đi làm, thiếu điều ba chọn chỗ để đưa mình vô làm luôn á chứ. Nhưng may một cái là dù có bị cột như thế nào, mình vẫn biết mình muốn gì và rất quyết tâm với những thứ mình muốn. Thế nên là từ lúc đó cuộc đời mình "sang trang", ba thì hụt hẫng trầm cảm - thiệt.

Nhưng mình cũng trầm cảm luôn, khi mà mình không còn đủ sức chiến đấu để chứng tỏ cho ba thấy là mình làm được mà không cần có sự can thiệp của ba. Có 3 lần mình cảm thấy thực sự là một loser trong cuộc đời: lần thi tuyển cấp 3, thi đại học và lần đi làm ở headhunt. Cái pattern từ lúc nhỏ nó kéo đến lớn, nên mỗi khi trải qua một sự việc gì đó mà expectation của mình bị đặt quá cao là mình sẽ như con gián chui vào góc nhà ngồi khóc. Cũng dễ hiểu sao khi mà từ lúc học lớp 12 mình đã đau vai gáy rồi...

Bây giờ nói thì nghe có vẻ không phải chuyện gì to tát, nhưng mà trước đây mình không đủ cam đảm để nói về mấy cái fact này đâu. Vì không muốn mình là loser, cần phải hoàn hảo vì mình được dạy là phải hoàn hảo mờ. Nhưng giờ mình ổn hơn nhiều rồi, phải nói thật là nhờ mình gặp được đúng người có thể giúp mình và giải tỏa được cái sự tức giận và tâm lý nạn nhân của mình. Mình xui thôi, vô tới giờ thi tự nhiên đọc đề không hiểu xong rồi đau bụng, freaked out =))) ráng chịu đi. Nhờ thất bại nên mới phát triển chiều sâu tâm hồn đó chứ bạn mình bảo lỡ mà cuộc đời trơn tru quá thì lại vô tri vô giác tưởng mình hơn người.


cái quote này đúng ý mình quá

Bài tập của mình dạo gần đây cũng giảm độ "challenging" hẳn. Mình chỉ tập trung đi vào phần nền tảng, gốc rễ, không dụng cụ nhiều, cũng chẳng có gì nâng cao. Không thở hì hà hì hục nữa mà thở nhẹ thôi. Nhưng mình challenge học viên vào cái khác. Mình chuyển sang những bài tập cho mọi người xem có thành thật dám nhận là mình khó chịu ở đâu không, có nhận ra là mình là kẻ lơ là mình nhất không, kẻ tồi tệ với mình nhất có phải là mình không? Rồi từ đó nếu ai có nhu cầu xử lý sâu xa hơn thì mình sẵn sàng ngồi làm việc cùng. Sự thành thật này luôn là thứ mà mình gặp ai cũng nhắc gặp ai cũng bô bô tao thích chơi với người nào chân thành thiệt thà chứ toan tính thì tránh xa dùm - là một thứ mà mình cứ nghĩ nó đến từ bên ngoài. Mình hoàn toàn quên mất chính sức mạnh của mình là sự thành thật này luôn. Vậy đây có tính là tìm lại được chân lý của đời mình không?

Mình hay phàn nàn mẹ mình sao mà hay la làng dùng dằng quá. Nhưng mà thật sự là mình biết ơn mẹ mình lắm vì mẹ mình dù chấp nhận hi sinh nhiều thứ cho gia đình nhưng vẫn không ngừng tìm cách để làm cho được điều mình thích. Một người phụ nữ tuyệt vời nhất trên cuộc đời này i love you mom. Nhờ mẹ mà mình không từ bỏ điều mình muốn dù nó có vô lý tới cỡ nào đi chăng nữa. Vậy nên mình không mệt khi nghe mẹ cằn nhằn nữa, mình hay cãi lộn tạo căng thẳng cho mẹ mình chửi cho giải tỏa luôn, đỡ nhức đầu, coi như cho mẹ xả mấy cái năng lượng dồn nén bên trong và tiếp tục nấu cơm cho mình ăn kaka. Tuyệt!

Bài này đáng lẽ mình muốn nó gọn gọn về Satya - Sự thành thật - Truthfulness một chút. Nhưng nghĩ mãi hổng ra cách làm sao để liên hệ. Thôi thì chọn cách dông dài này vì mình là đứa dài dòng như vậy đó, biết sao giờ :)


Have courage and be kind!

Một nhành hoa Thành Thật - Lunaria Annua để kết bài

 
 
 

Comments


bottom of page