top of page
Search

…vậy mình có nên nhắm mắt lại không?

Nov 20, 2022
5 min read

"Giữ ở đây, nhắm nhẹ hai mắt lại"

Đã bao giờ giáo viên Yoga của bạn nói với bạn câu này chưa?

thấy gì và không thấy gì khi nhắm mắt?


Mình muốn nói về việc nhắm mắt trong lúc tập Yoga. Đó là một trải nghiệm cũng là lạ, và khá thú vị. Việc nhắm mắt khi tập có thể được diễn ra trong một vài hơi thở, hoặc có khi là cả bài tập - nếu bạn từng nghe đến Blindfolded Yoga.

Hãy dừng lại ở đây và suy nghĩ một chút trước khi bạn đọc đến dòng tiếp theo: suy nghĩ đầu tiên nếu bạn được yêu cầu nhắm mắt lại trong lúc tập luyện là gì?


Hiếu kì? Bất an? "Mắc cười"?

Hay là chẳng có suy nghĩ gì :)


Có thể là tất cả. Mình thuộc nhóm chẳng có suy nghĩ gì ;D


Đối với mình việc nhắm mắt trong lúc tập là việc mình rất thích và khá tận hưởng. Mắt là một bộ phận tuyệt vời và là chiếc máy ảnh đỉnh nhất. Chúng ta nhìn mọi thứ, đôi khi có quan sát một chút. Ấn tượng về mọi thứ qua ánh nhìn đầu tiên. Ghi nhớ lần gặp mặt đầu tiên, lần đầu chạm mắt nhau. Việc quan sát giáo viên lúc tập khiến cho mọi thứ trông có vẻ dễ tiếp thu hơn, vì chúng ta hình như dễ sao chép những gì người khác đang làm hơn là suy nghĩ và tự thực hiện chúng qua một lời diễn giải, hay trí tưởng tượng. Khi chúng ta nhìn, hình ảnh được gửi đến một nơi nào đó trong não, kết hợp với những kiến thức/trải nghiệm có sẵn, và một sự đánh giá được đưa ra.

Bạn sẽ làm gì tiếp theo? Khi sự đánh giá đã được đưa ra?

Bạn có nhắm mắt không nếu bạn thấy giáo viên đã nhắm mắt, ở Mountain pose (tư thế Trái Núi), và té lên té xuống? :) bạn vẫn thực hiện những gì giáo viên yêu cầu chứ?

Nếu bạn chọn "có" thì mình chung một team á. Có gì đâu mà sợ, té thì thôi.

Nếu bạn chọn "không" thì... ahihi


Mình chọn có vì mình không suy nghĩ gì cả, và mình tin là mình luôn an toàn. Điều tồi tệ gì có thể xảy ra ở đây chứ? Mình có thể sẽ té, ôi giời đằng nào mình cũng đã té khi mở mắt. Mình mất thăng bằng, ở tư thế Trái Núi, đúng rồi á. Ở vị trí 2 chân chạm đất, mình vẫn cảm nhận sự mất thăng bằng, sự không ổn định. Khi mở mắt, mình quan sát được và thấy không có vật gì đang tiến đến mình, chuẩn bị lao vào mình; mặt đất vẫn đang ổn, không có vết nứt nào có vẻ như sẽ diễn ra ở chỗ mình đang đứng. Khi mở mắt, mình cũng thấy được trời đang chuẩn bị mưa, mình cần nhanh chóng chạy đi vào nhà thôi kẻo ướt. Còn khi nhắm mắt, mình không quan sát được xung quanh, mình không biết liệu có ai đó đang lao đến và chuẩn bị xô ngã mình không. Mình cũng không biết liệu có xui rủi như thế nào mà trời sập rớt xuống mình không. Hay liệu mình có đang khác với mọi người không? Mình đã bỏ lỡ những gì khi nhắm mắt.


Mình cũng không rõ mình đã bỏ lỡ điều gì khi nhắm mắt. Mình chỉ biết giây phút mình nhắm mắt lại, mình chỉ thấy những suy nghĩ của mình ùa đến. Vô vàn thứ diễn ra trong đầu mình, những câu hỏi, sự tò mò về mọi thứ. Đôi khi có một chút sợ hãi, bất an. Mình cảm nhận được hơi thở của mình, nó đang dần nhanh hơn. Mình không biết liệu mình có còn đang đứng thẳng không. Mọi người có còn đang ở đó không nhỉ, có ai đã mở mắt chưa? Mình nên đứng thêm một chút nữa, mình cảm thấy người mình hơi lắc lư, nhưng mình có vẻ vẫn đang đứng nhỉ. Okay và mình dần thấy hơi thở mình trở nên ổn định hơn rồi, người cũng đã bớt lắc. Okay mình vẫn ổn cho đến lúc mở mắt. Tadaa I'm still here.


Khi mắt đóng lại, chúng ta cho phép những giác quan còn lại hoạt động mạnh mẽ hơn. Khi ngưng tiếp nhận thông tin bằng hình ảnh, trí tưởng tượng đưa chúng ta đi xa hơn và vượt qua tất cả những định kiến, những đánh giá có sẵn. Nhắm mắt lại cũng sẽ làm cho sự tự tin của chúng ta giảm đi, cái tôi của mình bắt buộc phải hạ xuống. Chúng ta sẽ bắt đầu nghi ngờ bản thân mình liệu có đang làm đúng hay không.

Thực hành Blindfolded Yoga cho mình trải nghiệm kì lạ. Mình đã bước nhầm chân trái và chân phải, thực hiện sai tư thế, những điều mình ít khi nhầm lẫn. Mình trở nên hoang mang và mỏng manh. Mình trở nên rộng lượng hơn, tin tưởng hơn vào điều mình không nhìn thấy. Mình sẽ luôn có một cách lý giải logic và khoa học, trong trường hợp này đó là: vì thầy bắt che mắt lại rồi, không che thì không được học, mà che rồi thì biết làm gì ngoài tin tưởng bước đại bây giờ? Nên ông bà mới có câu "Nhắm mắt làm liều" là vậy đó chứ còn gì nữa haha. Logic là vậy, nhưng ngoài những đứa surrend với bài tập thì vẫn có những người sẽ len lén nhìn luồn qua một khe hở nào đó của miếng che mắt để thấy được xung quanh, những người tự hào bảo mình không bao giờ đầu hàng số phận.

Đằng sau những bất an và hoang mang khi không nhìn thấy được nữa, mình lắng nghe được chính mình rõ ràng hơn. Ví như tiếng hơi thở di chuyển qua cuống họng trở nên rõ hơn, rồi cảm giác khí luồn sâu hơn nữa vào lồng ngực, đáy bụng. Những sự quan sát mà khi để tâm trí chạy theo ánh nhìn của mắt chúng ta sẽ không có cơ hội nghiệm được. Mình thôi không giành nói với ngừoi đối diện, vì có kịp biết người ta đang làm gì đâu mà canh để giành. Cơ hội lắng nghe mở ra, cơ hội để sự thấu hiểu tìm đến. Không phải là không cảm thấy bất an, mà là cảm thấy bất an nhưng vẫn dũng cảm để tiếp tục thực hiện vì mục tiêu của mình là hoàn thành bài tập.


Mình cũng hiểu là sẽ có rất nhiều những trường hợp cảm thấy không thể nhắm mắt được khi ngồi giữa đám đông, giữa lớp. Việc này liên quan mật thiết đến nhu cầu kiểm soát cảm xúc khi ở một môi trường cộng đồng. Vì lý do gì đó, chúng ta có suy nghĩ bất an khi nhắm mắt lại. Suy nghĩ bất an chưa phải là cốt lõi vấn đề, điều làm chúng ta cảm thấy bất an mới là vấn đề cần được nhìn thấu. Nó có thể xuất phát từ một sự cố nào đó trong quá khứ, dẫn đến việc tâm trí chúng ta rơi vào trạng thái "alert" khi không kiểm soát được tình hình qua việc nhìn. Vậy nên nếu bạn cảm thấy việc nhắm mắt trước nhiều người là quá sức với mình ở bất kì thời điểm nào trong cuộc sống, bạn không cần phải làm như vậy. Một thời điểm phù hợp hơn sẽ đến và bạn cũng sẽ trải nghiệm được cảm giác mà mình đang chia sẻ trong bài này.


Bài tuần này mình lên trễ bởi vì một số sự cố nhỏ hehe nhưng mình vẫn ráng hoàn thành cho xong dù bây giờ cũng khuya rồi và sáng mai phải đi học hic. Cảm ơn vì bạn đã đọc đến đây. Have courage and be kind nhé!p


 
 
 

Comments


bottom of page