top of page
Search

Mình và mấy cái tư thế vai

Nov 10, 2022
6 min read

Đây là cái asana (tư thế) mà tính đến hiện tại mình đã dùng rất nhiều thời gian và sức lực để tập. Nói chung lại, những tư thế dùng đến lực vai, lực đẩy của tay, nhóm cơ trên tay là ác mộng mà mình sắp mơ mỗi đêm =))
Đây là cái asana (tư thế) mà tính đến hiện tại mình đã dùng rất nhiều thời gian và sức lực để tập. Nói chung lại, những tư thế dùng đến lực vai, lực đẩy của tay, nhóm cơ trên tay là ác mộng mà mình sắp mơ mỗi đêm =))


Để bắt đầu về câu chuyện này, mình xin được tóm nhanh về thể trạng của mình chút xíu: Mình thuộc nhóm người có cơ mềm, dẻo, người hay thụm xuống, hay buông thỏng. Nhưng đó là ở phần từ vai trở lên. Phần từ bụng xuống chân của mình tương đối khỏe và chắc. Bản thân mình tự cảm thấy mình điều khiền nửa phần thân dưới tốt hơn nửa phần thân trên, nhiều. Theo Ayurveda thì mình gần như cân bằng :D "tridosha". Hồi trước cũng phân vân không biết mình thuộc tuýp cơ thể nào, có khi thấy mình Vata, có khi lại có hơi hướm Kapha, xong rồi tự suy đoán vậy mình Pitta hả ta. Xong rồi làm test và ra mình cân bằng haha.

(chữ "cân bằng" nó bám theo mình mọi nơi, quả là bài học của cuộc đời mà)


Lúc mới bắt đầu tới lớp Yoga, mình cũng như vạn triệu người khác, cũng nghĩ là mình đến tập cho khỏe và Yoga là tập dẻo dai. Mà đúng thiệt là dạo đó vô lớp thấy oke mình chơi được môn này, vừa chậm mà vừa xoạc rồi ép dẻo các thứ, dành cho mình rồi nè. Lâu dần bắt đầu tiếp xúc với các tư thế hoặc chuyển động phức tạp hơn, nặng hơn thì hiểu ra con đường thỉnh kinh còn xa vời vợi. Những bài tập về sức bền, thể lực ùa ạt ào tới với cuộc đời. À, thì... mình cũng bình thản đi qua thôi... dù hơi lâu lắc hơn người khác.


Mình nhớ hồi xưa tập Headstand (đứng bằng đầu/trồng chuối), cả lớp đều vô tư thế được. Ai lâu lâu chắc cũng tầm 1 tháng. Riêng mình, 1 năm haha. Trong 1 năm đó mình đã dành nhiều thời gian vào cuối tuần để tự phóng lên tường, rồi té, rồi phóng. Mãi mới cảm nhận được điểm thăng bằng để giữ lại. Mà dạo đó, chắc chắn là tất cả lực của mình dồn xuống đầu và ép vào cổ. Tương đối khó chịu. Lúc đó cũng chưa có cảm giác dùng cơ bắp tay để đẩy lên là như thế nào cả nên sức ép phân bổ lung tung vào những chỗ không cần thiết là hợp lý.


Còn nữa, cái tư thế thứ 2 mà hoài không cảm nhận được là Chaturanga (không biết tên tiếng Việt ạ). Thật sự khổ sở, tập hoài tập mãi mà cái bụng thì xuống rồi còn cái vai mãi không hạ được. Cho đến khi đi học mình cũng vẫn rất vất vả nha, thậm chí là thời điểm hiện tại. Mình chỉ đẩy được khoảng 5 cái là bắt đầu mệt xỉu và nhức chỗ khớp xoay vai khủng khiếp rồi. Một combo vai tay cổ yếu hơn cả chữ yếu nhưng tinh thần thì không hề yếu xíu nào nha. Thế nên, với tinh thần hiếu thắng bất diệt (haha), mình đã dành một khoảng thời gian cố định và ép mình vào những bài tập thể lực, tập đẩy để đẩy được mạnh hơn. Cho đến khi...


Mình bị chấn thương viêm chóp xoay vai trái, thoái hóa đốt sống cổ và thoát vị luôn. Ban đầu mình nghĩ mình bị rối bó cơ thôi do tập quá nhiều, cũng đi mát xa đủ trò nhưng không hiệu quả. Mãi tới hồi giữa năm nay khi mà cơn đau bắt đầu không còn ở vai nữa, không chỉ tê cánh tay nữa mà nó lan dọc xuống lưng thì mình cảm thấy vấn đề không còn dừng lại ở những bó cơ rối. Và khi mình hiểu lý do của những mệt mỏi vì "giáo viên Yoga gì mà bị đau vai gáy" thì mình cười ra nước mắt. À, mà mình tin đây là hậu quả của một quá trình sinh hoạt sai tư thế lâu dài rồi nhé, nhất định không phải do tập Yoga mà "bị". Là nhờ tập Yoga nên mới duy trì được tới thời điểm này, chứ những cơn tê tay trái lan dài xuống cổ tay nó đã xuất hiện từ khi học đại học rồi nhen. Mình cực kì không thích một số người mang tư tưởng bài xích, chê bai rồi vịn vô được chuyện mình dù tập Yoga lâu mà vẫn có vấn đề về cột sống để xài xể. Cơ thể nào mà không lão hóa? Ở một bài khác mình sẽ nói tiếp về chủ đề "đau" (pain) này. Bài này mình chỉ tập trung ghi nhận về hiện trạng vai cổ thôi.


Back on track. Lúc mình đi học 200hr, Emily - cô giáo của mình đã khai sáng cho mình về cái vai yếu ớt của mình. Mình cũng đã hiểu cái gân đầu chóp xoay của mình viêm không phải là do vai mình mở và mình xoay nó nhiều quá, mà là do nó luôn ở trong trạng thái trì xuống thay vì kéo lên, nhất là trong những thời điểm nó cần được kéo lên như trong các tư thế dùng lực tay vai. Vấn đề cũng đơn giản, một số người nghe đến sẽ nghĩ vậy. Nhưng thật ra khi mình là người trong cuộc, mình không nhìn ra được. Đôi khi chúng ta cần có một góc nhìn từ bên ngoài để nhìn thấy rõ mình hơn, chứ không phải cứ nói khơi khơi là được. Đây là một ý rất hay mà mình luôn bán cho các lớp học viên cá nhân. Một số người có khả năng hiểu lý thuyết và tự áp dụng; một số người khác cần có tinh chỉnh cụ thể trong trường hợp của chính họ thì mới nắm bắt được vấn đề. Kiểu như vậy. Và trong tình huống của mình, quá trình tự áp dụng còn mang đến những nhận thức hơi lệch đi về việc phải trải bả vai ra trong khi rõ là xương của mình không đều nhau, làm nó đã sụp còn sụp hơn nữa. Đây là logic nhen, ai mà chấp bám quá không thấy tiếp thu được thì nên pass chứ đừng mang thêm suy nghĩ gì kiểu "trí khôn của ta đây", nghiệp.

Mình rất thích những giờ Anatomy và breakdown từng asana của Emily vì Em sử dụng ngôn ngữ hình thể tốt cực kì (trước đây Em là diễn viên nhạc kịch, so cool), và Em dùng chính cơ thể của mình để mô tả chứ không chỉ đơn thuần là trên mô hình. Quay lại, nói chung là mình đã thôi trách cái vai mình sao mà quá dẻo chi để ra cớ sự viêm này (vì mọi người nhớ nha, viêm 1 lần rồi là sẽ viêm 1000 lần, không bao giờ hết nhe). Thay vào đó, mình vẫn đang loay hoay để kiểm soát nó tốt hơn, không để cho hai chữ "cơ địa" điều khiển nó nữa.


Thời điểm hiện tại thì mình đã tạm thời giảm bớt thời gian tập lực ở phần vai cổ rồi, cũng hơi sợ chút đỉnh đó. Sợ nghĩa là mình biết mình nên dành thời gian để tìm hiểu nó nhiều hơn trong những chuyển động nhỏ, những tư thế vừa phải và chú tâm vào tiểu tiết ở khu vực này. Mình cũng đã quyết định là những tư thế đảo ngược của mình sẽ đi kèm với dụng cụ hoặc tường. Một số tư thế mình sẽ hạn chế thực hành lại như tư thế đứng bằng cằm - Chin Stand vì tư thế này bẻ cổ hơi sâu. Song song đó, mình đang tập đẩy ở Chaturanga nhiều hơn và dùng nhiều dụng cụ hơn để cảm nhận sâu vào cơ, ít rớt ngực cằm lại để bắt phần bắp tay làm việc nhiều hơn (lúc dạy cũng đã bớt cho mọi người rớt ngực cằm rồi vì không muốn mọi người lăn qua lại vết lăn của mình). Nghe quả là một quá trình thay đổi mãnh liệt đó. Trước đây vừa thiếu kiến thức, lại vừa chấp niệm "cơ địa" nên hơi ngốc's nghếch's.

À, cũng chưa giữ Forearm Stand được cho ra hồn đâu nha, nên vẫn tập tựa tường cho an toàn.


Tóm lại là như vậy, vai mình bây giờ không biết là đã lên miếng cơ nào chưa, nhưng chắc chắn là kiểm soát tốt hơn rồi. Muốn nâng là nâng, muốn hạ là hạ. Cổ thì vẫn đang tập và đang rất rất rất cẩn thận, chi tiết, even tiểu tiết luôn rồi. Mỗi lần chia sẻ về vai là lại vẫn muốn tribute tới anh Vĩnh, anh mãi là ông thầy nhưng không chịu là ông thầy của em Vi. À, nói mới nhận ra, vòng đi vòng lại cũng vòng về vấn đề ban đầu hen.


... "đó là cái đó", hôm nay dừng lại ở đây. Have courage and be kind nhé mọi người! Tặng mọi người một em Mộc Lan xinh ơi là xinh nhé.



1 Comment


Dai Truong
Dai Truong
Nov 10, 2022

noice


Like
bottom of page