top of page
Search

Háp-py-nét

Jan 21, 2023
6 min read

Mình có một chiếc vòng tròn rất nhỏ. Mình không có nhiều mối quan hệ thân thiết lắm và mình cũng không quan tâm đến chuyện đó. Mình đặt niềm tin vào chất lượng của mối quan hệ nhiều hơn là số lượng. Đó có thể là lợi thế, cũng có thể là yếu thế, tùy trường hợp. Nhưng sự lựa chọn nào cũng có hai mặt mà, nên mình chịu thôi.

Chiếc vòng tròn nhỏ của mình nuôi đâu đó chắc tầm mười mấy, hai mươi người gì đó, có khi hơn xíu. Rồi có lúc cũng tự cảm thấy mình có hơi lơ là hoặc bỏ qua luôn một số mối quan hệ khác, cũng có chút tiếc tiếc và thấy tội lỗi. Tuy vậy nhưng mình cảm thấy "it's okay" để tạo một chút khoảng cách, một chút "kông biết" như vậy thì sẽ tốt hơn cho đôi bên. Sự mâu thuẫn trong con người mình, mình nhìn thấy hết qua ba mẹ mình luôn. Tính ra ba mình quảng giao cực kì, mẹ cũng vậy. Nhưng cũng sẽ không hề hiếm để bắt gặp cái thái độ khinh khỉnh không thèm tiếp của ba mẹ mình đâu. Mình cũng học theo đó. Rồi mấy cái trò mắc dịch kiểu như là chở nhỏ kia đi shopping mà nó lựa đồ mắc mệt quá, chờ lâu mệt cái không nói lời nào bỏ nó lại đi về luôn của mình thì chắc không phải Trời sinh ra mà có được đâu, ba mẹ mình sinh ra mới có được đó chớ.

nhìn là thấy đáng yêu vãi

Quay lại với chiếc vòng tròn nhỏ của mình. Mình nghĩ mình là kiểu thể hiện rất rõ việc mình thích người nào và không thích người nào. "Vậy có ổn không?", "Mình có được làm như vậy không?", "nhưng mình ghét con nhỏ đó lắm"... Trong đầu mình là hai giọng nói tranh cãi suốt buổi nhức cả đầu. Cuối cùng thì mình cũng vẫn chọn yêu ghét rõ ràng thôi, chứ không có mập mờ để dành đâu. Có người sẽ thấy như vậy không được, không hay, không khéo. Mình... kệ mịa, hiện tại không thích liên quan, ở gần chướng mắt nhau. Dù gì tụi bây cũng nói tao không khéo mà, tao cũng kệ mẹ tụi bây luôn cho xong. Đứa nào toxic nghỉ chơi.


Nhưng mà quay lại chừng 10 năm trước, mình không làm được chuyện vậy đâu. Ý là, mình sẽ rất rõ ràng trong quyết định chọn A hay B, nhưng sau đó sẽ tiếc nuối kiểu đáng lẽ mình nên làm như vậy, mình nên níu kéo, mình nên trả lời ngược lại, v.v... Rồi sau đó thì sao chắc ai cũng biết. Buồn, giận, thất vọng. Cảm thấy mình không được tôn trọng, không ai hiểu mình. Tự cách li mình với mọi người, kiểu không reply comment/seen tin nhắn đó =))

Thật ra, mình chưa từng tự thắc mắc hạnh phúc là gì cả, cho đến khi mình viết bài blog này. Ngay cả thời điểm đau khổ nhất của những ngày đã qua, mình cũng vẫn ngủ "được". Có lẽ mình may mắn vì mình được dạy theo kiểu phải sống được một mình. Do đó mình tự tìm niềm vui tương đối dễ dàng hơn khi gặp phải những vấn đề liên quan đến các mối quan hệ giữa người với người. Chủ yếu việc tập sống một mình nằm ở một chữ thôi: "kệ". Không quan tâm tới những lời nói bên ngoài "con người" mình, để sống như mình muốn là được (chưa bàn đến vấn đề đúng sai của việc mình muốn nha). Đó là lựa chọn để sống hết mình với chính mình.


Nhưng ngược lại, khó khăn của mình sẽ nằm ở việc phải kết nối với nhiều người như hồi đi làm agency. Không nói nhiều về thời gian này, chỉ ngắn gọn là nó khó. Rồi lại thấy may mắn tiếp, vì rõ ràng cuộc đời đưa mình đến đúng nơi để mình được học về bài học của sự kết nối - thứ mình thiếu. "Kết nối" là từ được nhắc đến ở con số 5 trong Thần Số Học. Con số bài học đường đời của mình, con số còn thiếu để nối mình - số 1 với mục tiêu - số 9 trên biểu đồ ngày sinh. Một điều kì lạ là càng bất ổn mình càng trở nên bình tĩnh dửng dưng hơn, tại vì có biết phải làm gì đâu. Ngồi im suy nghĩ cho xong, cho ra, rồi quay lại làm tiếp. Lại thấy may mắn vì những lúc đó mà không có anh chị đồng nghiệp gánh nợ dùm, bạn bè chịu đựng ngồi im chờ đợi dù bị lơ vẫn không nghỉ chơi, cha mẹ dù xót xa nhưng không hối thúc bỏ cuộc đi, thì mình bây giờ thất bại đến cỡ nào. Một chiếc vòng tròn nhỏ con con nhưng quá xịn phải không ạ? Cảm thấy được yêu thương tuyệt đối. Cảm thấy mọi người như mặt trời dị, chiếu sáng cho những ngày mình cảm thấy không tự chiếu sáng nổi cho cuộc đời mình.

again, couldn't find credit T_T

Và mình thấy hạnh phúc vì điều này. Hạnh phúc vì chiếc vòng tròn bé nhỏ "vô giá" của mình. Thiết nghĩ lại, từ lúc bé mình đã là một con nhỏ bộc trực sẵn sàng xả thân để bảo vệ những thứ mình yêu quý. Mình không coi thường tiền bạc, nhưng ở một mức độ vừa phải, tình cảm vẫn dùng để bù lấp cho những thiếu thốn về vật chất được. Mình có thể ít tiền một chút, ít được yêu thích một chút, nhưng yêu thương mình dành cho một số người có lựa chọn là luôn đầy. Mình hi vọng là họ đã cảm nhận được. Nếu chưa, một ngày nào đó, một dịp nào đó, họ sẽ cảm nhận được thôi :)

Nếu hôm nay bạn vẫn đang đi tìm lý do vì sao mình không cảm nhận được hạnh phúc, và tình cờ đọc được bài này; thử đón nhận thông điệp từ mình nhe: vì bạn có biết hạnh phúc là gì đâu mà kịp cảm nhận nó. Bạn cứ mải đi tìm định nghĩa của một thứ không có định nghĩa, rồi đọc những câu viết mà có người cố gắng viết ra dành cho những người như bạn với mong muốn sờ nắm chạm được nó như một thứ hữu hình. Bạn có hiểu những câu nói đó thật không? Hôm nay ở bài viết này sẽ không có một định nghĩa nào nữa, mình chờ bạn nói ra câu trả lời của bạn (nói đại cũng được, đúng sai tính sau).


Thành công là sao? Là nhiều tiền? Là nhiều bạn? Là được công nhận? Hãy tự hỏi mình đích của tất cả những "tiền, tài, mối quan hệ" mà mình đang theo đuổi là gì. Trả lời cho đến khi không thể hỏi tại sao được nữa, mình sẽ tìm ra cốt lõi hạnh phúc của mình là gì.

(tìm đọc thêm về phương pháp 5 why của Toyota nhé các bạn iu)


Một phương pháp rất hay nữa mình muốn chia sẻ trong bài viết này được gọi là "The Work" của Byron Katie. Phương pháp này nằm trong nhóm tự vấn do đó sẽ hỗ trợ mình trong việc tự nhìn nhận, quán chiếu. Tác giả có định nghĩa The Work như một phương pháp thiền và mình cũng công nhận đúng luôn nhe. Lần đầu mình tiếp xúc với method này là lúc ở bên Thái (again, life changing period), sau đó về gặp ngay workshop với chị Quỳnh (đi với apple for my soul Uyên). "The Work" là công cụ để bạn quay ngược lại và chất vấn những ý niệm của mình về bất cứ ai hay thứ gì đó mà bạn thấy không ưng xem có đúng không, hay cái não ngu ngốc của mình đang lừa mình òy.

(thay vì đi hóng drama đánh ghen ở ngoài đường, mình thử tự tạo chút drama bên trong mình rồi ngồi rung đùi xem coi nó cuốn như mí cái drama kia không nhen)

Note một cái nữa là nếu bạn nằm trong dạng người nhiều kinh nghiệm dẫn đến chấp niệm lớn, xin mời tìm chuyên gia để thực hành cùng chứ đừng tự làm vì nó sẽ không ra đâu ha. But anyways, mình vẫn gieo một chiếc hạt ở đây cho ai hữu duyên nhé.


Ngoài ra, việc điều chỉnh hóa chất trong người cũng liên quan đến khả năng cảm nhận (chứ không phải là định nghĩa) trạng thái Hạnh Phúc của một người. Bạn có thể tham khảo ở infographic dưới để rõ hơn nha.

bấm vô hình để nó bự ra dễ đọc nhaa, credit hình này không tìm ra nhưng lượm trên pinterest

Cũng còn nhiều thứ có thể nói tiếp nhưng mình biết bài này đã quá dài rồi =)) nên mình xin ngưng, mốt nói. Hơi cụt lủn mong my reader thông cảm ạ haha.


Be kind and have courage nhé.

SG, ngày 30 Tết Quý Mão.

 
 
 

Comments


bottom of page